Điều cha muốn nói (P3): Cha chỉ là một người bình thường thôi…

Nuôi Dạy Con Cái

Một bà cụ đang lê những bước chân nặng nhọc tiến về phía bến xe buýt. Đường phố đầy tuyết và cụ đang đi chân trần. Cụ dùng cả hai tay để khép vạt áo đứt hết khuy, nép vào một góc ở bến xe buýt.

Một đôi nam nữ trẻ đang đứng đợi xe ở đó, vừa nói chuyện vừa cười, hoàn toàn không để ý gì đến cụ.

Một người mẹ tay xách đồ đạc lỉnh kỉnh, lại dẫn theo hai đứa con nhỏ, họ luống cuống quá nên không để ý. Chắc đang bắt xe để về quê.

Một người đàn ông cầm một cuốn sách đang ngồi ở gần đấy. Mải đọc sách quá nên cũng không để ý…

Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà cụ một chút. Ông không muốn làm vấy bẩn bộ vest đắt tiền của mình, mà nhỡ bà ấy bị bệnh lây nhiễm thì sao…

Một cô gái trẻ cũng đang đứng đợi xe buýt. Cô liên tục liếc nhìn xuống chân bà, nhưng cũng không nói gì.

Bà cụ đang lê những bước chân nặng nhọc tiến về phía bến xe buýt. (Ảnh: netviet)

Xe buýt tới. Bà cụ nặng nhọc bước lên xe. Bà ngồi ngay sau ghế của người lái xe.

Quý ông và cô gái vội vã đi xuống cuối xe ngồi.

Đôi trai gái dắt tay nhau lên xe. Họ vẫn như không trông thấy cụ.

Người đàn ông tri thức vẫn không rời mắt khỏi cuốn sách

Bà mẹ và hai đứa con khá bận rộn để sắp xếp đồ đạc và chỗ ngồi.

Người lái xe liếc nhìn bà cụ và thầm nghĩ: “Mình không thích phải nhìn thấy cảnh nghèo khổ này chút nào!”

Bỗng nhiên, một doanh nhân giàu có tiến đến cạnh bà. 

Ông lấy trong ví ra một tờ tiền giấy, ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:

– Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi!

Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.

Mọi người trên xe bắt đầu chú ý hơn đến bà cụ. 

Người mẹ của hai đứa con nhỏ nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ: “Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ! Con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải!”. Người phụ nữ bỗng cảm thấy mình quả là người con tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.

–  Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền. Người đàn ông tri thức cất lời – Nếu bà ấy biết tiết kiệm từ khi còn trẻ thì bà ấy chẳng nghèo như bây giờ!

Rồi cha tôi đứng dậy, tiến về phía bà cụ. Cha ngồi xuống sàn xe, bên cạnh bà, tháo đôi giày mới mua 2 ngày trước ra rồi nói: 

– Bà ơi, cháu có giày đây. Bà đi vào cho ấm.

Đó là đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Cha đã tiết kiệm khá lâu mới mua được, vì nó rất cần cho công việc cần phải di chuyển nhiều của cha. 

Cha cẩn thận nhấc bàn chân lạnh cóng, co quắp của bà cụ lên, đi tất và đi giày vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói với giọng rất nhỏ:

– Cảm ơn cậu, con trai của Chúa. 

Cha chỉ là một người bình thường (Ảnh: Gplus)

Lúc đó, xe buýt dừng. Cha chào bà cụ và dắt tôi xuống xe. Cha đi chân đất trên tuyết. Những người khách trên xe thò đầu ra cửa sổ, nhìn đôi chân cha và xôn xao bình phẩm. Tôi không nghe rõ họ nói gì, còn cha thì chẳng hề không quan tâm.

Tôi quay sang hỏi cha:

Bà cụ nói cha là con trai của Chúa. Có phải vậy không ạ?

Cha quay sang xoa đầu tôi rồi nói:

– Không phải đâu con. Cha chỉ là một người bình thường. Và việc tặng đôi giầy của mình cho người khác, thật sự cũng chỉ cần một người bình thường là có thể làm được rồi.

Trần Phong